KHỚP CẮN Ở BỆNH NHÂN SAU GÃY LỒI CẦU: NHỮNG VẤN ĐỀ CẦN QUAN TÂM

 

  1. Giới thiệu

Lồi cầu xương hàm dưới đóng vai trò quan trọng trong chức năng nhai và vận động của khớp thái dương hàm (TMJ). Khi bị gãy, đặc biệt là ở trẻ em và người trưởng thành, lồi cầu có thể dẫn đến nhiều biến chứng liên quan đến khớp cắn, ảnh hưởng đến sự hài hòa của hệ thống nhai và thẩm mỹ gương mặt.

  1. Cơ chế ảnh hưởng đến khớp cắn

Gãy lồi cầu có thể dẫn đến các hậu quả như:

– Lệch đường giữa: Thường xảy ra nếu chỉ gãy một bên, gây sai lệch sự đối xứng của khuôn mặt.

– Cắn hở hoặc cắn sâu: Do sự thay đổi vị trí của lồi cầu, ảnh hưởng đến tương quan giữa hàm trên và hàm dưới.

– Giới hạn vận động hàm: Việc lành sai vị trí hoặc xơ hóa khớp có thể khiến bệnh nhân khó mở miệng, hạn chế cử động hàm.

– Mất cân bằng khớp cắn: Nếu lồi cầu không hồi phục đúng vị trí, sự tiếp xúc giữa hai hàm sẽ bị thay đổi, làm ảnh hưởng đến chức năng nhai và gây rối loạn khớp thái dương hàm (TMD).

  1. Phương pháp điều trị và phục hồi khớp cắn

Điều trị gãy lồi cầu phụ thuộc vào mức độ tổn thương và tuổi của bệnh nhân

– Bảo tồn: Phương pháp này thường được áp dụng nếu gãy không di lệch nhiều, bao gồm nẹp cố định hai hàm hoặc vật lý trị liệu để duy trì chức năng vận động của khớp.

– Phẫu thuật: Trong trường hợp di lệch nặng hoặc không thể phục hồi chức năng qua điều trị bảo tồn, can thiệp phẫu thuật để cố định lồi cầu là cần thiết.

– Chỉnh nha – phục hồi khớp cắn: Đối với những trường hợp lệch khớp cắn sau khi lồi cầu lành, bệnh nhân có thể cần đến phương pháp chỉnh nha hoặc phục hình để tối ưu hóa sự tiếp xúc giữa hai hàm.

– Vật lý trị liệu khớp thái dương hàm: Các bài tập tăng biên độ vận động hàm giúp ngăn ngừa biến chứng co rút cơ và dính khớp.

  1. Kết luận

Gãy lồi cầu không chỉ là một tổn thương xương đơn thuần mà còn có thể ảnh hưởng lâu dài đến khớp cắn và chức năng nhai. Việc điều trị sớm và đúng cách giúp giảm thiểu nguy cơ sai lệch khớp cắn, đồng thời cải thiện chất lượng cuộc sống cho bệnh nhân.

Bệnh nhân sau gãy lồi cầu cần được theo dõi và đánh giá định kỳ để phát hiện sớm các biến chứng và can thiệp kịp thời, đảm bảo khớp cắn ổn định và chức năng hàm hoạt động bình thường.